Sức sáng tác của ông cụ này thật là kinh! 2000 tác phẩm hoặc ông sáng tác, hoặc phóng tác, hoặc soạn lời ca. Xin nghiêng mình ngưỡng phục.
Nhân nói chuyện về vọng cổ / cải lương tôi có nhận xét là cải lương rất khó phát triển nổi hay hấp dẫn được giới trẻ như hiện nay. Tình hình hiện nay, theo tôi thấy thì phần lớn những diễn viên vẫn chưa thoát ra khỏi cái bóng của những người danh tiếng đàn anh đàn chị như Út Bạch Lan, Bạch Tuyết, Lệ Thủy, Thanh Kim Huệ, Minh Vương, Minh Phụng, Minh Cảnh, Thanh Tuấn, v.v… vì phần lớn các diễn viên trẻ có xu hướng bắt chước mấy người đi trước. Mà, bắt chước thì không khá nổi vì họ sẽ mãi mãi là người đi sau.
Ngoài ra, sáng tác vẫn chưa thoát cái motif của Tuyệt tình ca, Đời cô lựu, Lá sầu riêng, hay Nửa đời hương phấn, tức là những tuồng làm cho người ta rơi nước mắt. Buồn cười nhất và chán nhất là xem một tuồng mà nội
Tuy nhiên, vẫn còn hi vọng. Gần đây Bạch Tuyết có dựng những tuồng lớn như Kim Vân Kiều. Hi vọng sẽ có những người vì nghệ thuật để làm như Bạch Tuyết để cho khán giả có những tác phẩm có giá trị lưu lại với đời sau này.
NVT
http://www.sggp.org.vn/doithuongnghesi/2008/7/158533/
Xuất xứ “Tình anh bán chiếu”
Nhà trong hẻm, bề 
Hình cụ Viễn Châu (bên trái) và tác giả bài viết (bên phải)
Nhưng lần này thì tôi có “âm mưu” lên hẳn thư phòng của ông, ngồi chơi lâu và “điều tra” xuất xứ của “Tình anh bán chiếu”! Có người đã quả quyết với tôi rằng: “Tình anh bán chiếu” được đệ nhất danh ca Út Trà Ôn cất giọng thì nỗi buồn lên đến chơi vơi (!). Chẳng thế mà khi Út Trà Ôn qua đời, Viễn Châu đã than: Hoàng đế đã băng hà (!).
Phòng riêng của soạn giả Viễn Châu ở phía sau cùng của lầu 2, nhưng có cửa sổ hậu thoáng mát. Xung quanh ông là sách vở, đĩa nhạc, trên tường treo một cây đàn tranh, bên cạnh ghế ngồi trong tầm tay với là chiếc đàn ghita “mini”, đằng sau treo lẫn với quần áo là cây đàn ghita lớn… Tất cả gợi lên không khí đang làm việc.
Tôi bắt đầu vào chuyện: Tôi đã nhiều lần được nghe bản “Tình anh bán chiếu” ở nhiều nơi khác nhau, thường là người ta ngẫu hứng bên chén trà, ly rượu hay lúc hội họp đông người… Có điều là, người ca đều là “nghệ sĩ” dân gian. Vậy mà họ thuộc làu bản vọng cổ trường thiên này… Có lẽ là vì lời lẽ trau chuốt, mượt mà của nó? Soạn giả Viễn Châu sau khi nhả một làn khói thuốc đậm đặc, ông ngắt lời tôi: Một bài vọng cổ phải có cốt truyện, phải có vai chính như trong một truyện ngắn. Hay là ở cốt truyện.
Ông kể: … Năm 1961, Giám đốc hãng đĩa nhạc Hồng Hoa bảo tôi, đệ nhất danh ca Út Trà Ôn đã ký với hãng của ông một hợp đồng làm việc, vì vậy tôi phải sáng tác
Dưới sông ghe thuyền tấp nập, phía trong đồng lại có một đám cưới đang rước dâu trên đường… Thế là tôi nảy sinh một chủ đề. Anh bán chiếu có một mối tình thầm kín với cô gái đặt mua chiếu, năm sau đem chiếu lên bán thì cô đã đi lấy chồng… Anh ta vô cùng thất vọng và nỗi buồn của anh dâng trào như con sông “lai láng muôn dòng”… Trên đường từ Ngã Bảy về tới Sài Gòn đêm đó, tôi đã soạn xong “Tình anh bán chiếu” trên xe!
Tôi nghĩ đến 2.000 cốt truyện cho 2.000 bài vọng cổ và 60 cốt truyện cho các vở cải lương mà soạn giả Viễn Châu đã sáng tác suốt nửa thế kỷ qua để làm nên một tên tuổi trong giới sân khấu ca cổ Nam bộ… mà thầm phục sức sáng tạo của ông già.
Theo thói quen cố hữu của một nhà báo, trước lúc chia tay, tôi hỏi ông: Gần đây anh Bảy (tên thân mật của soạn giả) đang viết cái gì? – Giờ sức yếu rồi, tôi chỉ viết ca cổ hài cho “Tuổi trẻ cười” mỗi kỳ một bài, tháng hai kỳ (!).
Trên đường về, tôi tấp vô sạp báo, mua
LÊ PHÚ KHẢI








0 nhận xét
Tất cả nhận xét đều bị kiểm duyệt ^^